Sau 15 năm làm nghề tôi nhận ra điều gì?

Mười lăm năm làm nghề kiến trúc, đi qua hàng trăm công trình từ nhà phố nhỏ hẹp cho đến những căn biệt thự bề thế, cái nhìn của tôi về kiến trúc đã thay đổi rất nhiều. Từ một chàng kiến trúc sư trẻ tuổi luôn khao khát thể hiện cái tôi dị biệt, đứng trước mỗi viên gạch, tôi nhận ra rằng: Kiến trúc cuối cùng là để phục vụ con người và kết nối những yêu thương.

Kiến trúc sư không phải là người vẽ tranh, chúng tôi kiến tạo phong cách sống

Điều cốt lõi của một bản thiết kế tốt không nằm ở việc phối màu gì cho thời thượng hay dùng món đồ nội thất nào đắt tiền. Nhiệm vụ của chúng tôi là lắng nghe câu chuyện của gia chủ, hiểu được thói quen của họ từ cách họ pha một tách cà phê buổi sáng đến cách người mẹ quan sát con cái chơi đùa khi đang nấu ăn. Một mặt bằng công năng được tính toán tỉ mỉ đến từng bước chân chính là món quà lớn nhất mà kiến trúc sư trao tặng cho khách hàng.

Giá trị của sự chân thật trong vật liệu

Tôi học được cách trân trọng những vật liệu mang tính nguyên bản. Một mảng tường bê tông trần, một thớ gỗ tự nhiên có vết sẹo thời gian, hay một diện gạch nung thủ công luôn có sức sống riêng của nó. Chúng già đi một cách duyên dáng cùng ngôi nhà và mang lại cảm giác mộc mạc, bình yên mà các loại vật liệu giả lập công nghiệp không bao giờ có được. Ngôi nhà đẹp nhất là ngôi nhà phản chiếu đúng tính cách và trải nghiệm sống của người sở hữu nó.